Nhớ dáng Mẹ đi, dáng Mẹ ngồi
Buồn vui lặng lẽ với đơn côi
Những giọt lệ rơi mềm sợi tóc
Bối rối trong tim lẫn ngậm ngùi
Nhớ dáng Mẹ đi, dáng Mẹ ngồi
Nắng vàng hoen úa trái tim côi
Vầng trăng cũng nhạt màu u tối
Là biết trong tôi mất Mẹ rồi
Nhớ dáng Mẹ đi, dáng Mẹ ngồi
Nụ cười hiền dịu quá đi thôi
Mẹ gởi lại tôi lời trăn trối
Thương Mẹ đừng nên khóc cả đời
Nửa đời Mẹ đã quá đơn côi
Vĩnh biệt trần gian Mẹ về Trời
Cát bụi hồng trần đưa tiễn Mẹ
Thanh thản trở về mái nhà xưa !!!
Chu Sa Lan wrote :
Nhớ dáng Mẹ đi, dáng Mẹ ngồi
Nụ cười hiền dịu quá đi thôi
Mẹ gởi lại tôi lời trăn trối
Thương Mẹ đừng nên khóc cả đời...
Bốn câu thơ làm tôi nhớ về đấng từ mẫu đã mất của mình. Còn nhiều lắm trong thơ của HTT nói về mẹ của mình. Có những câu làm cho tôi ứa nước mắt như:
- Đời con rồi sẽ chơ vơ
Mất Mẹ , mất cả đợi chờ ngày đêm
Căn phòng trống vắng buồn tênh
Chỉ còn chiếc bóng ưu phiền thời gian
hoặc:
- Và nụ cười hiền dịu
Mẹ gởi lại những chiều
Bao mùa đi rồi đến
Chiếc lá vàng ngủ yên !!!
Xin cám ơn Hoài Thương Trang nhiều, thật nhiều về dòng thơ khóc mẹ.
No comments:
Post a Comment